
Từ ngày được trao sứ mạng hiện diện và sống giữa chị em tại Nhà Tình Thương Hương La để chăm sóc và phục vụ các em khuyết tật, đến nay đã gần sáu năm trôi qua. Nhìn lại hành trình ấy, tôi chỉ có thể thầm thưa: đó là chuỗi những phép lạ âm thầm mà Thiên Chúa vẫn thực hiện mỗi ngày trên cuộc đời tôi và nơi những con người tôi được gặp gỡ.
Những ngày đầu đặt chân tới đây, tôi mang trong mình sự nhút nhát, thiếu kinh nghiệm, và nhất là một nỗi e dè trước những điều rất “đời thường” nơi các em – kể cả mùi đặc trưng mà tôi chưa từng quen. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, phép lạ đầu tiên đã xảy đến: tôi được gặp gỡ và gắn bó với Chúa Giêsu Thánh Thể, Đấng hiện diện sống động giữa cộng đoàn. Từ những giờ chầu và kinh nguyện đầu tiên, tôi cảm nhận nơi Ngài một nguồn sức mạnh, một sự bình an sâu thẳm và một tình yêu đủ lớn để giúp tôi đón nhận sứ mạng với lòng tín thác.
Tôi bắt đầu hành trình làm quen: làm quen với nhịp sống, với công việc, và cả với những điều khiến mình từng sợ hãi. Tôi nhớ lời nhắc nhở về người mục tử nhân lành – người dám “mang mùi chiên” – và nhận ra rằng, chỉ khi thực sự bước vào đời sống của các em, tôi mới có thể yêu và phục vụ các em như Chúa mời gọi. Và thật lạ lùng, chỉ sau một thời gian ngắn, điều từng khiến tôi e ngại lại trở nên gần gũi. Tôi học cách yêu thương, dấn thân và phục vụ với tất cả khả năng và tình yêu Chúa ban. Tôi sống chan hòa với chị em, học hỏi nơi họ, và đem chính kinh nghiệm gặp gỡ Chúa vào trong từng việc nhỏ mỗi ngày.
Dần dần, tôi nhận ra Thiên Chúa đang biến đổi mình. Từ một người nhút nhát, tôi trở nên vững vàng và can đảm hơn. Từ chỗ thiếu kinh nghiệm, tôi được học hỏi và trưởng thành trong từng bổn phận phục vụ. Từ nỗi sợ hãi ban đầu, giờ đây tình yêu đã lấp đầy tất cả. Tôi có thể vui chơi, gần gũi và “lăn xả” với các em, bởi tôi biết: đã có một Đấng đi trước, yêu thương tôi bằng chính cách ấy.
Và chính nơi các em, tôi được chứng kiến những phép lạ cụ thể mỗi ngày. Có em đã từng hoàn toàn lệ thuộc, từng miếng ăn, giấc ngủ đều cần người khác trợ giúp, suốt nhiều năm phải dùng bỉm; vậy mà sau một hành trình dài kiên trì tập luyện, nay em đã có thể tự xúc cơm, tự chăm sóc bản thân, dù còn vụng về. Niềm vui lớn nhất không chỉ là sự tiến bộ ấy, mà là nụ cười rạng rỡ của em – một nụ cười như thắp sáng cả không gian.
Có những em bị bại liệt, tưởng chừng không thể bước đi, nhưng sau bao năm kiên trì, các em đã có thể đứng lên, bước những bước chập chững trên đôi chân của mình. Dẫu dáng đi còn xiêu vẹo, chưa vững vàng, nhưng trong ánh mắt các em là niềm vui rực sáng – như một lời khẳng định đơn sơ mà mạnh mẽ: “Con làm được rồi!”
Ngay cả nơi những em chưa thể tự lập, chưa thể tiến bộ rõ ràng, thì chính sự hiện diện, nụ cười hồn nhiên và ánh mắt trong veo của các em cũng đã là một phép lạ. Bởi các em vẫn đang được yêu thương, được chăm sóc, và vẫn được sống trong niềm vui giản dị mỗi ngày.
Nhìn các em, tôi nhận ra mình được mời gọi cộng tác với Thiên Chúa để làm nên những phép lạ – không phải bằng những điều lớn lao, nhưng bằng tình yêu và sự kiên trì trong từng việc nhỏ. Những giọt mồ hôi, những giây phút mệt mỏi hay nước mắt dường như tan biến, nhường chỗ cho một niềm vui sâu xa và một lòng tín thác mạnh mẽ hơn.
Hành trình ấy vẫn đang tiếp diễn. Và mỗi ngày trôi qua, tôi lại được mời gọi yêu hơn, kiên trì hơn, và phó thác hơn – để cùng chị em và các em đón nhận những phép lạ mà Thiên Chúa vẫn không ngừng thực hiện giữa đời thường.
Maria Thanh Quỳnh

Tin cùng chuyên mục:
Chúa nhật Phục sinh
Phép lạ mỗi ngày
Mẫu Giờ Chầu Thánh Thể Thứ 5 Tuần Thánh – 2026
Chúa nhật Lễ Lá năm A