Bình An Từ Một Mùa Giáng Sinh Được Sai Đi

Giáng Sinh năm nay đến với tôi theo một cách rất khác, không còn là những gì quen thuộc của những mùa trước. Lần đầu tiên, tôi không hiện diện để phục vụ tại giáo xứ thân quen của mình, mà được sai đi tông đồ nơi một giáo xứ khác. Mang theo trong lòng không ít bỡ ngỡ và lo lắng, tôi vẫn âm thầm ấp ủ một khát vọng rất đơn sơ mà tha thiết: làm sáng danh Chúa nơi những con người tôi gặp gỡ.

Chính nơi ấy, tôi được gặp những người bạn mới, những anh chị em quảng đại và nhiệt thành cộng tác trong từng buổi tập. Dẫu khởi đầu còn nhiều xa lạ, nhưng qua từng ngày, tôi dần cảm nhận được sự gần gũi, ấm áp của cộng đoàn nơi mình đang hiện diện và phục vụ.

Điều in đậm trong tôi hơn cả chính là sự quan tâm và yêu thương mà mọi người dành cho nhau và dành cho tôi. Từ những lời hỏi thăm mộc mạc, đầy ân tình của các mẹ Mân Côi, đến sự nâng đỡ âm thầm nhưng bền bỉ của dì đồng hành trong từng công việc nhỏ bé; tất cả đã giúp tôi từng bước cảm thấy thân quen và bình an. Cách riêng, sự hồn nhiên, dễ thương của các em thiếu nhi – với những câu hỏi đơn sơ, những câu chuyện ngây ngô mà dí dỏm – đã để lại trong tôi nhiều dấu ấn khó quên. Giữa những ngày học hành vất vả và áp lực ôn thi, các em vẫn cố gắng hiện diện, tập luyện với một lòng yêu mến Chúa thật giản dị mà sâu sắc.

Nhưng có lẽ, ơn đặc biệt nhất mà Chúa dành cho tôi trong mùa Giáng Sinh năm nay chính là sự biến đổi âm thầm nơi nội tâm. Tôi đã đi qua đủ mọi cung bậc cảm xúc: niềm vui, nỗi buồn, những lo toan và mệt mỏi. Thế nhưng, điều tôi nhận ra rõ ràng nơi chính mình là sự vắng bóng của nóng giận. Với ước muốn giúp mọi người cảm nhận trọn vẹn niềm vui Con Thiên Chúa làm người – không chỉ trong đêm 24 hay ngày 25, mà suốt cả mùa Giáng Sinh – tôi học được cách kiên nhẫn, biết làm chủ cảm xúc, gìn giữ niềm vui và sự bình an trong từng buổi tập luyện và từng cuộc gặp gỡ.

Dẫu biết mình vẫn còn nhiều giới hạn và thiếu sót, tôi luôn giữ trong tim một ước nguyện rất nhỏ bé: được góp phần khiêm tốn của mình để làm sáng danh Chúa. Và khi lặng nhìn lại hành trình ấy, tôi chợt nhận ra rằng mọi sự không khởi đi từ tôi, mà chính là Chúa đang âm thầm thực hiện nơi tôi. Tất cả đều nằm trong sự quan phòng đầy yêu thương của Ngài – Đấng đã nhẹ nhàng dẫn dắt tôi qua từng con người, từng biến cố rất đỗi bình thường, để làm nên một mùa Giáng Sinh thật sự bình an.

Maria Thương – Đệ Tử Viện

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *