Mùa Giáng Sinh đầu tiên trong hành trình ơn gọi của tôi bắt đầu thật giản dị: từ một chiếc balo nhỏ và chuyến đi lên Nà Phặc. Lên đường đến một vùng đất xa, tập làm quen với sự đổi thay của thời tiết, chuẩn bị gặp gỡ anh chị em người H’Mông, lòng tôi không khỏi bồi hồi. Trong tôi là những câu hỏi lặng lẽ: chuyến đi này sẽ ra sao, tôi sẽ gặp những gì, và chính mình sẽ được biến đổi như thế nào? Rồi ngày ấy cũng đến – ngày tôi khoác balo và bước vào hành trình được trao phó.
Những ngày ở Nà Phặc trôi qua trong nhịp sống chậm rãi và bình an. Tôi cùng quý dì và các em thiếu nhi tập diễn nguyện Giáng Sinh. Những lúc rảnh, tôi ngồi bên các em để chuẩn bị trang phục và đạo cụ: cắt từng mảnh vải, làm những bông hoa giấy, chỉnh sửa lại từng chi tiết nhỏ. Mọi sự đều rất đơn sơ, nhưng được thực hiện bằng tất cả sự chăm chút và tình yêu. Trong từng công việc bé nhỏ ấy, tôi cảm nhận rõ niềm vui âm thầm của việc cho đi và hiện diện.
Vào những ngày cuối tuần, khi các em trở về bản, tôi cùng dì băng qua ba ngọn đồi để đến thăm anh chị em nơi bản làng. Con đường vừa lạ vừa quen dẫn tôi đến gần hơn với cuộc sống của họ: những ngôi nhà nhỏ rải rác giữa núi đồi, những tiếng cười giòn tan vang lên từ xa, và nhất là những ánh mắt sáng ngời niềm vui khi được trở về nhà. Tất cả thật giản dị, mộc mạc và bình yên đến lạ. Chính sự hồn nhiên và bình an ấy đã khiến tôi chững lại. Tôi nhận ra rằng, nơi bản làng nghèo khó này, anh chị em đang sống một đức tin rất đơn sơ, nhưng sâu lắng và chân thành, đủ sức chạm đến trái tim người đối diện.
Giữa một thế giới đầy ồn ào và nhịp sống hối hả, tôi chợt thấy hành trình đức tin của chính mình nhiều khi còn vội vã. Những con người nơi bản làng đã dạy tôi biết tin vào tình yêu của Chúa theo một cách rất khác: chậm rãi hơn, kiên trì hơn và chân thành hơn. Không cần những lời nói hoa mỹ, không cần những việc làm lớn lao, chỉ cần mỗi ngày mở lòng ra thêm một chút, để Chúa hiện diện và dẫn dắt.
Nhìn anh chị em nơi đây, tôi học lại cách khiêm tốn bước đi với Chúa, để Ngài dẫn tôi đi bằng chính nhịp của Ngài, chứ không phải nhịp của những lo toan, hấp tấp trong lòng tôi. Và có lẽ, trong mùa Giáng Sinh “chậm” này, đó chính là món quà lớn nhất mà Chúa đã âm thầm trao ban cho tôi.
Anna Thanh Hiền – Đệ Tử Viện


Tin cùng chuyên mục:
Thư mời Họp mặt Liên Tu Sĩ 2026
Cáo phó Ông cố Gioan Baotixita Nguyễn Văn Vang, thân phụ dì Maria Nguyễn Thị Hải
Lớp Giáo Lý Nơi Vùng Truyền Giáo Ba Bể
Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa, năm A