Ánh Sáng Ngọn Nến – Ánh Sáng Lòng Tôi

“Ơn Ta đủ cho con.”

Tôi vốn là một cô gái rất nhút nhát, sợ phải đứng trước đám đông. Nơi tôi cảm thấy an toàn nhất là khi không phải gặp gỡ quá nhiều người, không phải làm những công việc buộc mình phải đối diện với ánh nhìn của số đông. Thế nhưng, mùa Giáng Sinh năm nay đã mở ra cho tôi một hành trình rất khác – một hành trình giúp tôi cảm nghiệm sâu sắc hơn lời Chúa phán: “Ơn Ta đủ cho con.”

Khoảng thời gian một tháng đi giúp mục vụ Giáng Sinh không phải là quá dài, cũng chẳng quá ngắn, nhưng đủ để tôi trưởng thành hơn trong đời sống đức tin, chín chắn hơn trong suy nghĩ và can đảm vượt lên chính mình. Qua những con người tôi gặp gỡ, những công việc tôi trải qua, tôi cảm nhận rõ ràng hơn tình yêu quan phòng của Thiên Chúa đang âm thầm bao bọc đời tôi.

Những ngày đầu bước vào nhà tu, tôi vẫn còn nhiều bỡ ngỡ. Vậy mà tôi lại được sai đi giúp Giáng Sinh tại một giáo xứ xa lạ. Điều ấy khiến tôi vô cùng lo lắng và sợ hãi, bởi tôi phải đối diện với “kẻ thù” lớn nhất của mình: đám đông. Đây là lần đầu tiên tôi đi giúp Giáng Sinh, hoàn toàn không có kinh nghiệm. Tôi cùng một chị lên đường đến giáo xứ trong tâm trạng hồi hộp, bất an và đầy lo âu. Thế nhưng, trong tất cả những cảm xúc ấy, tôi chọn phó thác và đặt trọn niềm tin nơi Chúa.

Khi đến giáo xứ Thiết Nham, tôi dần cảm nhận được sự thân thiện, nhiệt tình và gần gũi của con người nơi đây. Dù chưa từng quen biết, chưa từng trò chuyện, nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự ấm áp toát lên từ mỗi người, cách riêng là nơi các em thiếu nhi. Những ngày đồng hành cùng các em đã mang lại cho tôi niềm hạnh phúc rất đơn sơ mà sâu sắc: cùng các em tập luyện các tiết mục diễn nguyện, cùng gói những phần quà cho đêm Giáng Sinh, cùng nhau chuẩn bị những bộ trang phục đẹp nhất để chờ đón Chúa Giêsu Hài Đồng. Tất cả trở thành những kỷ niệm đẹp mà tôi biết mình sẽ không bao giờ quên. Chúng tôi cùng nhau làm mọi sự trong tinh thần yêu mến và chờ mong ngày Con Thiên Chúa giáng trần.

Điều để lại trong tôi ấn tượng sâu đậm nhất chính là hình ảnh ngọn nến cháy sáng giữa những cơn gió. Ngọn nến ấy gợi lên nơi tôi hình ảnh ánh sáng của Đức Kitô – ánh sáng xua tan bóng tối đang bao phủ thế giới, và cách riêng là xua tan bóng tối sợ hãi trong chính lòng tôi, để tôi dám bước ra khỏi giới hạn của bản thân, bước vào vùng ánh sáng của một sự đổi mới.

Tối ngày 24 tháng 12, tôi đứng phía sau sân khấu để đồng hành và hỗ trợ các em thiếu nhi, mong sao phần diễn nguyện được diễn ra trọn vẹn. Mọi thứ tưởng chừng đã sẵn sàng thì bất ngờ xảy ra một sự cố. Một em cầm đèn dầu trong chương trình chạy đến chỗ tôi, hoảng hốt đưa ra những mảnh vỡ của bóng đèn vừa bị rơi. Trong điều kiện gió lớn, chiếc đèn dầu không còn sử dụng được nữa, trong khi chỉ ít phút nữa là đến phần diễn của em.

Nếu là tôi của trước đây, có lẽ tôi đã hoảng sợ và không biết phải xử lý ra sao. Nhưng lúc ấy, bằng một sức mạnh nào đó, tôi lập tức chạy đi tìm một cây nến khác để kịp thời thay thế. Khi em cầm cây nến bước lên sân khấu, ngọn lửa nhỏ bé vẫn cháy sáng dù gió thổi mạnh. Khoảnh khắc ấy làm tim tôi bừng lên một niềm xúc động khó tả. Tôi nhận ra đó chính là ánh sáng của Chúa – ánh sáng không bao giờ tắt, vẫn luôn chiếu soi và đồng hành với con người trong mọi hoàn cảnh.

Trong giây phút ấy, tôi chỉ biết thầm thĩ thưa lên: “Tạ ơn Chúa.” Tôi cảm nghiệm rất rõ rằng Chúa không bao giờ để tôi phải đối diện với khó khăn một mình. Tình yêu của Ngài thật kỳ diệu, bởi Ngài luôn ban đủ ơn để tôi vượt qua mọi thử thách. Trong thinh lặng của lòng mình, tôi chỉ biết thưa lên: “Chúa yêu con rất nhiều.” Đó là khoảnh khắc thiêng liêng mà tôi biết mình sẽ không bao giờ quên. Tôi cảm nhận sức mạnh của Chúa lan tỏa trong con người tôi, và ánh sáng của cây nến lúc ấy dường như sáng hơn bao giờ hết, bởi chính ánh sáng của Chúa đang dẫn lối và soi đường cho tôi.

Tạ ơn Chúa, sau thời gian đi giúp mục vụ Giáng Sinh, tôi nhận ra mình đã được đổi mới từ bên trong. Dẫu có thể người khác chưa nhận ra sự thay đổi ấy, nhưng chính tôi cảm nhận rất rõ một sự biến chuyển sâu xa nơi nội tâm mình. Đối với tôi, đó thực sự là một trải nghiệm quý giá và đầy ân sủng.

Maria Trần Tuyên (Đệ Tử Viện)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *