Đóa Cúc Dại Trong Vườn Nhà Chúa

Trong ngôi vườn nhỏ của tu viện, có một bóng dáng đơn sơ mà nếu chỉ lướt qua, người ta rất dễ bỏ lỡ. Đó là chị, một nữ tu với đôi bàn tay chai sần và nụ cười luôn rạng rỡ như nắng sớm. Chị không có vẻ thanh thoát, đài các như những gì người ta thường hình dung về sự trang đài. Làn da chị ngăm đen, rám nắng vì những ngày dài trực diện với cái nắng gắt trên luống rau. Dáng người chị hơi thô, đôi vai rộng và bước chân vững chãi của một người lao động thực thụ. Ngay cả giọng nói của chị cũng cứng cỏi, không mượt mà, câu chữ mộc mạc vì chị vốn ít học, chẳng quen dùng lời lẽ hoa mỹ.

Thế nhưng, chính cái vẻ “không nổi bật” ấy lại toát ra một sức sống mãnh liệt. Chị giống như một khóm hoa cúc dại đơn sơ, mọc khiêm nhường bên góc vườn. Không rực rỡ, không toả hương ngào ngạt, nhưng trinh trong và thầm lặng. Công việc chính của chị là làm vườn. Với chị, mỗi luống rau không chỉ là thực phẩm, mà là một lời kinh nguyện sống động. Chị không quản ngại bất cứ việc gì, từ gánh phân, làm cỏ, thu rác, thu lượm ve chai… đến khơi thông cống rãnh giữa cơn mưa tầm tã, và giữa cái nắng cháy vai. Sự hy sinh của chị âm thầm đến mức người ta đôi khi quên mất sự hiện diện của chị, nhưng lại cảm nhận được thành quả qua mỗi bữa ăn: Những bẹ cải xanh mướt không tì vết, những trái cà chua mọng đỏ, sạch và an lành. Sự an tâm tuyệt đối của “cả nhà” khi biết rằng từng lá rau đều được chăm sóc bằng cả tình thương và sự tận tụy của chị.

Dù mồ hôi có lăn dài trên má, dù lưng có mỏi vì cúi khom cả ngày, nụ cười vẫn luôn thường trực trên môi chị. Đó không phải nụ cười xã giao, mà là niềm vui tự thân của một người tìm thấy Chúa trong lao động. Điều đáng quý nhất ở chị chính là sự trung tín. Chị giữ trọn vẹn “bổn phận thiêng liêng” và “bổn phận hằng ngày” như hai mặt của một đồng tiền vàng:

  • Trong lời cầu nguyện: Chị luôn có mặt đúng giờ, sốt sắng dù đôi bàn tay vẫn còn vương mùi đất mộc.
  • Trong công việc: Chị tỉ mỉ với từng hạt mầm, không làm dối, không bỏ dở dù không có ai giám sát.

Chị dạy tôi rằng: Sự thánh thiện không nằm ở những điều cao siêu hay những bài giảng hùng hồn, mà nằm ở cách chúng ta cầm cây cuốc, cái liềm, cái chổi… với lòng yêu mến. Chị là bài giảng sống động nhất về sự khiêm nhường và sự tận tụy, hy sinh.

Giữa một thế giới luôn hào nhoáng và phô trương, hình ảnh chị với làn da ngăm đen và giọng nói cứng cỏi ấy lại trở nên đẹp đẽ lạ thường. Chị là đóa hoa cúc dại lặng lẽ tỏa hương, làm đẹp cho tu viện và cho đời bằng sự cần lao và lòng trung tín sắt son.

Anna Nguyễn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *